20181108

người đi để lại khoảnh trờimùa hoa nở muộn chơi vơi mây ngàn

20181105

có người đứng trước biển sâumà lòng lại nhớ nương dâu núi đồitrong đêm nhớ ánh mặt trờinghe cô quạnh lại nhớ lời thiết thahôm nay ngồi nhớ hôm quangày mai bỗng nhớ ra ta chẳng còn

Viết cho Th.

người con gái đi tìm cúc họa mi nơi phố núi ngày nắng vàng buốt lạnh tìm màu trắng, ký ức mùa mỏng mảnh tìm thấy mình đang sống những mùa xanh người con gái đi tìm hạnh phúc quá mong manh

20181022

tôi thôi nói nữa cùng ngườibởi niềm vui chẳng còn cười cùng nhaulặng im nhói mãi cơn đaumỏng như vết xước mà sâu vĩnh hằng

Viết cho người còn yêu cuộc sống

Em dại khờ của tôi ơi, buông chi lời cay đắngKhi tim đau còn nặng lẽ yêu ngườiKhi môi run chưa xóa vết nụ cườiCây trút lá vẫn tươi dòng nhựa sốngEm biết mà, mùa mới lại đơm bôngVà em biết, phải không, câu chuyện của dòng sôngCon nước chảy chia đôi bờ phải tráiCon... Continue Reading →

hỏi mình

hỏi đâu, rằng chốn mưa tuôn hỏi sao, rằng vẫn giọt buồn vô ngôn hỏi không, thì biết rằng còn hỏi người, thấy bóng mây non chớp nguồn

Mình có về cùng nhau

về thôi em, tối rồi, đôi dép mòn cũng mỏi về với ngôi nhà lặng lẽ của đồi thông về với cây hồng, khóm cúc đã thêm bông đồi cỏ dại, sắc hoa vàng ngóng đợi về cho bọn mèo ăn rồi nấu bữa cơm, rau củ hái sau vườn gian bếp chật, mùi hương... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: