20190915

Lúc sáng hắn đi, thằng nhỏ miệng ngờ nghệch cười vậy chứ không chắc đã nghe hắn nói điều gì khi cố ôm lấy nó lần cuối, cụi đầu hít hà cái mùi ke ngái ngủ ấy. Lúc tối hắn về, thằng nhỏ đã không còn ở nhà dẫu chăn gối vẫn còn nguyên đó.... Continue Reading →

Nốt lặng

có những ngày lười nhácanh đánh đàn nghe em ca hátđám mèo đói meo râumeo méo họa tông bènắng tắt ngoài hiêntiếng chim kêu thảng thốt giữa đêm hèmình nhắm mắt, nắm tay nhau thật khẽnốt lặng đen quạnh quẽngân dài

Khó hiểu 1

mình cứ nói mãi về tình yêu như thể nó là tất cả, nó là duy nhất. và buồn cười, đó lại là sự thật ít ra là trong thế-giới-của-riêng-mình. cái thế giới rách tươm vá chằng chịt những điều mình biết, những điều mình hiểu, những điều mình nghĩ, đã vạn lần tóe máu... Continue Reading →

20181022

tôi thôi nói nữa cùng ngườibởi niềm vui chẳng còn cười cùng nhaulặng im nhói mãi cơn đaumỏng như vết xước mà sâu vĩnh hằng

hỏi mình

hỏi đâu, rằng chốn mưa tuôn hỏi sao, rằng vẫn giọt buồn vô ngôn hỏi không, thì biết rằng còn hỏi người, thấy bóng mây non chớp nguồn

Mình có về cùng nhau

về thôi em, tối rồi, đôi dép mòn cũng mỏi về với ngôi nhà lặng lẽ của đồi thông về với cây hồng, khóm cúc đã thêm bông đồi cỏ dại, sắc hoa vàng ngóng đợi về cho bọn mèo ăn rồi nấu bữa cơm, rau củ hái sau vườn gian bếp chật, mùi hương... Continue Reading →

20180921

yêu em, như thể đã từng yêu em, giờ đã người dưng cũng đành

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: