20171222

cảm ơn vì nhưng yên bình trong đêm gió rú vô hình yêu thương

20171221

buổi chiều say ngủ mềm mi bỗng dưng đêm tối thầm thì gọi tên

20171221

mùa đông nhả sợi ngại ngần bàn tay đan kín lưng chừng nhớ thương

tôi đi tìm khắp đất trời lời yêu người đã đánh rơi hôm nào

lặng im tôi hỏi thật nhiều lặng câm người kể bao điều lặng thinh

tôi ngồi ở giữa hai bờ rộn ràng là phố, thờ ơ là người

có đêm nằm mộng thấy người rồi tôi thức trắng suốt mười đêm sau

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: