Cuối một chuyện tình

anh tiễn em không nụ hôn từ giã không vòng tay ôm không cả tiếng dặn dò anh ngồi đó nhìn dáng em nho nhỏ phố có mưa không sao thấy bóng người nhòe? xa rồi đấy may nhỉ, em không nhìn ngoái lại thấy anh còn nhặt nhạnh mớ tơ vương [Saigon, 27/12/2017]

20171030

Ngõ nhỏ liêu xiêu Tôi dìu người bước Nửa vầng trăng không soi tỏ màu đêm. Cánh cổng vàng ánh đèn Gió xanh xao nỗi nhớ Nói với người, "Đêm lạnh, trở về thôi..."

ngày rơi vào những ráng chiều bỏ mình lại cõi quạnh hiu đơn màu

phố về xưa cũ yêu thương buồn chi cho hạt mưa vương mặt người

cái điều từ lạ thành quen đã quen giờ lạ lên men thành buồn

đười ươi tiến hóa thành người nỗi buồn tiến hóa xanh tươi thành mình

Ru buồn

Gieo nỗi buồn vào đất Đất ôm chầm ấm áp chở che. Mưa thấm hạt, đất vỗ về an ủi Nỗi buồn ơi, Ngoan nhé nỗi buồn ơi! Có đau thương cũng luôn giữ trong lòng Niềm hạnh phúc của những ngày đã cũ. Vì buồn hỡi, Nhớ đi mi có phải Là nỗi buồn... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: