Nói với trái hồng mình hái xuống ngày mưa

ngoài trời mưa rơi bọn mèo ngái ngủ tiếng chim kêu trên những tàn cây tiếng phố thị bên đồi vội vã tiếng chiếc lá co mình buốt giá tiếng chồi non tách đất nảy mầm tiếng của trăm năm trời đất thăng trầm tình nguời lặng ấm ta ngồi nghe tất cả chẳng biết... Continue Reading →

Cuối một chuyện tình

anh tiễn em không nụ hôn từ giã không vòng tay ôm không cả tiếng dặn dò anh ngồi đó nhìn dáng em nho nhỏ phố có mưa không sao thấy bóng người nhòe? xa rồi đấy may nhỉ, em không nhìn ngoái lại thấy anh còn nhặt nhạnh mớ tơ vương [Saigon, 27/12/2017]

Gió có nói gì không?

Anh bảo em quên đi Mà sao em không nhớ Anh bảo em đừng đợi Sao em đã xa rồi Lời yêu cơn gió thổi Dịu dàng mùa xuân trôi Rồi lạnh lùng gió cuộn Mùa đông nắng rũ buồn Lời yêu cơn gió cuốn Tình còn hạt mưa tuôn Buông trên cành nghi ngại... Continue Reading →

Căn nhà số 3

CĂN NHÀ SỐ 3 ©2013 Tam Diệp Thảo Căn nhà nằm lọt thỏm bên trong con hẻm cụt, khuất mình sau khu vườn cây lá um tùm. Phía ngoài khép kín một cánh cổng sắt sơn màu đỏ huyết dụ vẫn còn khá rực rỡ sau ngần ấy tẩy rửa của thời gian. Chỉ biển... Continue Reading →

Ngày mai

“Ngày mai, sẽ buông tay anh nhé...” Ngày mai, họ đã ôm nhau thật chặt. “Ngày mai, sẽ quên đi anh nhé...” Ngày mai, họ đã hôn nhau ngần ngại. “Ngày mai, sẽ yêu nhau anh nhé...” Ngày mai, họ đã im lặng chia xa. Ngày mai đâu rồi?

Quên

“Quên đi!” “Em đã quên rồi...” Cô nói rồi cúi đầu, lặng lẽ nắm tay anh, siết thật chặt những ngón tay ngần ngại chẳng khép vào nhau. Anh đánh sượt tiếng thở dài, cứa vào mắt cô buốt rát. Mưa ngoài trời lạnh lẽo, nhỏ giọt xuống tay anh ấm nồng. “Hãy quên đi em!”... Continue Reading →

Nốt nhạc vui

Một thời mê mẫn chương trình Nốt Nhạc Vui có MC Thanh Bạch đầu đinh diễn hài, cô xem không sót một buổi nào. Thậm chí, yêu anh, thi thoảng cô lại hỏi đùa, “Anh sẽ yêu em trong bao nhiêu nốt nhạc?” Anh cười, bảo, “Bản nhạc đang đặt chế độ repeat!” Và cô ôm choàng lấy... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: