Feb 10, 2015

10/2/2014, ba lần đầu nhìn thấy con. Trước đó, ba 27 tuổi, nghĩ mình đã đủ già, dẫu rằng cuộc đời vẫn còn dài lắm những chuyến đi xa. Giờ thì ba 28 tuổi, biết rằng mình đã già và những chuyến đi như ngắn lại với nỗi nhớ luôn dài ra sau mỗi lúc... Continue Reading →

Nhà, người và mèo

Nhà có 5 con người và 3 con mèo. Vì nhiều lý do không đâu, 1 người đi với 1 người, 1 người đi theo 1 người, hiện chỉ còn 1 con người ở lại. Và những con mèo. Già nhất và mất dạy nhất là con mèo đã nhặt được trong một đêm mưa tháng... Continue Reading →

Này anh đã sống hết ngày bình dị

rồi anh đã sống những ngày bình dị phố quanh co ngõ nhỏ hẹp tim người bầu trời cũ, màu trời xanh vẫn vậy mà ngẩng đầu, trông lạ cánh chim ngang và anh vẫn sống những ngày bình dị mặc những lần hoang dại níu sau lưng mặc gió mưa gào thét gọi tên... Continue Reading →

Thư

Gửi Mười Hai, Những tờ lịch bay, rồi tháng ngày lại rủ nhau tìm về mùa cũ. Phố vẫn vậy, người vẫn vậy. Mỗi con đường như xa hơn, thăm thẳm một nẻo dừng sâu hút. Đúng là càng đi lại càng xa, càng quen lại càng lạ, Mười Hai ạ! Dạo này, ta hay bất... Continue Reading →

Căn nhà số 3

CĂN NHÀ SỐ 3 ©2013 Tam Diệp Thảo Căn nhà nằm lọt thỏm bên trong con hẻm cụt, khuất mình sau khu vườn cây lá um tùm. Phía ngoài khép kín một cánh cổng sắt sơn màu đỏ huyết dụ vẫn còn khá rực rỡ sau ngần ấy tẩy rửa của thời gian. Chỉ biển... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: