15082017

"Em có còn gặp người kia không?" "Còn." "Mỗi ngày?" "Gần như vậy." "Hẹn hò sao?" "Uhm." "Em có hôn người ta nữa không.." "Có." Anh không phải thánh, anh chỉ là phàm nhân. Anh vẫn biết đau. Anh đau lắm. Nhưng kỳ lạ, là anh không khóc. Anh chỉ nắm chặt tay em, nhắc... Continue Reading →

15082017

Ba đêm rồi không ngủ. Mệt mỏi lắm. Mệt mỏi với đợi chờ, với sự trống rỗng, với nước mắt, với những câu hỏi. Sao vậy? Đã khóc rất nhiều trong ngày mưa hôm đó. Tưởng nước mắt đã cạn bớt rồi chứ, cớ sao vẫn còn nhiều thế này? Nhiều đến nỗi một sáng... Continue Reading →

nhìn sông bỗng nhớ cây cầu nhìn căn phòng trống bỗng đau dáng người

lặng im em bán nỗi buồn tôi mua về đốt cháy luôn buổi chiều

22072017

Vietcombank là một ngân hàng rất ngu! Cụ thể cho cái sự ngu đó, bạn có thể tới chi nhánh giao dịch Vietcombank tại tòa nhà Estar (147-149 Võ Văn Tần) tự kiểm chứng. Tòa nhà đó có một trụ ATM sáng đèn trong đêm, với dòng chữ 24/7 lấp lánh như một lời hứa... Continue Reading →

7/7

Chuyện: Có lần người cầm tờ giấy khai sinh cũ mèm sắp rách, viết chi chít tiếng Miên, khoe với người một phát hiện động trời. Mặt sau giấy có dòng chữ chép tay, ghi ngày 7/7/1987 chứ không phải ngày x/y/z như đề trên mặt trước. Rồi người lưu vào lịch. Một ngày đặc... Continue Reading →

Giờ là thứ Năm

Gần đây vừa mở lại Swarm, với Instagram sau mấy năm dài vứt bỏ. Cùng một lý do với việc mở lại Facebook. Cùng một sự hoang mang với những điều tìm thấy. Cùng một nỗi đau. Cùng một nỗi nhớ. Túm lại, là tình trạng chưa được cải thiện mấy: tâm thì bảo quên... Continue Reading →

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: