20190120

Saigon có những hàng câynhư tôi từng nắm bàn tay một người

Cuối một chuyện tình

anh tiễn em không nụ hôn từ giã không vòng tay ôm không cả tiếng dặn dò anh ngồi đó nhìn dáng em nho nhỏ phố có mưa không sao thấy bóng người nhòe? xa rồi đấy may nhỉ, em không nhìn ngoái lại thấy anh còn nhặt nhạnh mớ tơ vương [Saigon, 27/12/2017]

20170809

phố về xưa cũ yêu thương buồn chi cho hạt mưa vương mặt người

Giờ này, Thương Xá sắp đóng cửa

9g55 tối ngày 6/9, vẫn một ngày cuối tuần thường nhật, những người khách cuối cùng chậm rãi bước ra khi loa thông báo 5 phút nữa Thương xá Tax đến giờ đóng cửa.

Hôm nay nổi hứng, tính viết về một cái cây.

Saigon những ngày giông bão, bầu trời ngủ mê trong màu mây mù âm u lạnh lẽo, thi thoảng lại giật mình tỉnh giấc, thoáng chút trong veo bình lặng của ngày. Là Saigon trong những ngày giông bão, lòng người cũng âm u, lạnh lẽo bão giông, vui không cười hết, buồn không khóc... Continue Reading →

Trở về Saigon, trở về tháng Bảy

Saigon phố cũ người xưa Đường dài ngắn những nắng mưa ta về Đêm, ngồi trên ban-công cái nhà hàng to đùng ven hồ Tây nhìn ra bức phong màn nhàu nhĩ che mặt sau sân khấu đặt giữa lối ngang sân vườn phía dưới. Ngồi đó, lắng nghe các liền anh liền chị hát... Continue Reading →

20120418

Anh gửi em cơn mưa Lời biệt ly thổn thức Và buốt lạnh, cúi đầu Hạt mưa dài Bàn tay côi Không che được nỗi buồn rơi ướt khóe mi ai Anh gửi cơn mưa Saigon, mùa ký ức, em ơi, mùa soạn sửa quay về Buông hạt mưa rơi...

Create a website or blog at WordPress.com

Up ↑

%d bloggers like this: